Kỳ thực, chẳm chéo là tên của nước chấm, còn ăn
nhót, ăn mận, ăn sim cùng chẳm chéo người Thái tây bắc gọi chung là ăn
chua.(Kin Xổm). Món
đặc trưng nhất là bắp cải cuốn nhót. Món ăn đã làm nên đặc trưng của
người Thái. Đầu tiên là phải chọn những chùm nhót xanh vừa thành quả
chưa lâu. Có người thích ăn quả thật non, nhưng có lẽ nhót đạt tiêu
chuẩn nhất là khi vừa đủ tầm, không non quá mà cũng già quá, lớp phấn
mới chỉ mới trăng trắng. Quả
nhót phải xanh mướt, hơi mềm mềm, chưa mọng nước và chua rôn rốt, lại
cũng thoảng qua vị chát nữa! Thú nhất là tự tay vin những cành nhót mềm
mềm xuống, ngắm nghía và tỉa những quả nhót ưng ý nhất. Vừa chảy vừa
nghĩ đến lúc chấm xuống bát chẳm chéo, hình dung ra cái vị chua chua,
cay cay mà ứa nước bọt. Thứ
đến, cuốn cùng với nhót cần có bắp cải, cũng phải chọn những lá vừa
tầm, không già, không non quá, trắng nõn là. Thêm vài lá tỏi, lá rau
mùi, ít gừng thái lát nữa là được. Quan
trọng nhất là bát nước chấm, chắc ngoài Tây Bắc không đâu có: Bát chẳm
chéo là sự hòa quyện của những: tỏi khô, (nhưng phải đúng là tỏi tây bắc
mới có mùi, vị cay đặc trưng, tỏi tàu - củ to, mọng nước không ra vị
của nó), gừng, ớt, rau mùi, mắc khén, xả… tất cả đều giã nhuyễn, trộn
vào chút nước mắm hoặc muối cũng được. Thế
rồi khi đã tề tựu đông đủ, tất cả nguyên liệu được bày ra, mọi người
quây quanh, người cắt nhót, cắt bắp cải, người đặt những miếng nhót,
gừng, mùi, lá tỏi, từ từ cuốn vào lá bắp cải và khé chấm vào bát chéo,
vừa ăn vừa râm ran những chuyện trên trời dưới biển... Đưa
miếng lên miệng, cắn nhẹ một cái ta cảm nhận được đầu tiên là vị mặn,
cay, nóng của chéo, vị ngọt mát của bắp cải, và khi ngập chân răng vào
miếng nhót là tổng hòa của chua, cay, mặn, ngọt. Không
cầu kỳ như nhót xanh, mận, mơ và sim (quả chua của người Thái) cuốn lá
vả đơn giản hơn nhiều. Chỉ cần vài lá vả non đang còn lẫn màu xanh và
vàng nhạt, một ít gừng thái lát, thêm chút muối ớt nữa là đủ vị. Mỗi thứ
quả có vị chua riêng của nó, mơ và mận xanh chua gắt, sim rôn rốt lại
có vị chát của những xơ quả. Nhưng tựu chung lại nó hòa lẫn với lá vả,
muối ớt cũng ra thứ vị tổng hòa của chua, cay, mặn ngọt… Người
ta ăn chua không thể ăn một mình, phải có bạn, phải túm năm tụm ba, vừa
ăn vừa cười nói, với những câu chuyện tếu táo mới thú. Người ta vừa ăn
lại vừa xuýt xoa vì vị chua của quả kết hợp với vị cay nồng của các gia
vị khác! Thú
ăn vặt này đôi khi lại là biện pháp hữu hiệu để tăng thêm tình đoàn
kết, gắn bó giữa mọi người. Một khách lạ đến thăm đúng lúc tập thể đang
ăn chua chẳng thể nào lại quay ra hay ngồi thu lu một góc cả, cứ phải xà
vào, cũng phải cuốn, chấm, xuýt xoa, cũng cười đùa hối hả. Thế mà chỉ
sau mấy phút bỡ ngỡ người ta đã có thể trò chuyện như đã quen nhau lâu
lắm rồi. Vậy đấy, tình người nhiều khi nó hiển hiện đơn giản chỉ trong một món ăn chơi. |